[Review] Chức nghiệp thế thân

4
1016
views

Thông tin cơ bản

Truyện gốc: Chức nghiệp thế thân (Nghề cascadeur/Diễn viên đóng thế)
Tác giả: Thủy Thiên Thừa

Thể loại: Hiện đại

trùng sinh, tá thi hoàn hồn, giới showbiz, ngược, niên hạ, thế thân, 1×1
ngu đần công x ôn nhu cường thụ, HE

Độ dài: 121 chương + 2 phiên ngoại

Cùng hệ liệt:

Review Chức nghiệp thế thân Thủy Thiên Thừa

Review Chức nghiệp thế thân

*Review có SPOIL tiết lộ nội dung truyện, cân nhắc trước khi đọc*

Thụ làm cascadeur (diễn viên đóng thế), tính tình hòa nhã, dịu dàng lại chu đáo. Cuộc sống của hắn chả có gì đáng để phàn nàn. Cho đến một ngày gặp công ở trường quay. Hắn không biết công là ai, không biết người ta tính tình thế nào, thậm chí không để ý khoảng cách 10 tuổi giữa hai người, chỉ cảm thấy người nọ có một gương mặt cực kỳ, cực kỳ đẹp, đẹp đến thiên lý nan dung, thế là rung động.

Thụ là người rung động trước, là người hết lòng nhường nhịn lấy lòng công, trong mối quan hệ bạn giường của bọn họ, cũng là thụ đơn phương tình nguyện, thậm chí chấp nhận làm 0. Cho dù những nhường nhịn chăm sóc của thụ bị coi là là đương nhiên, cho dù công lạnh nhạt vô tình, thụ cũng chẳng chấp nhặt.

Dù sao hắn cũng lớn hơn người ta, nhường nhịn một chút, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Chỉ riêng một chuyện, hắn không thể chấp nhận, đấy là bị coi thành thế thân.

Mối quan hệ của họ toan đặt dấu chấm dứt khi Yến Minh Tu uống say, kêu tên người khác ngay trước mặt hắn. Người đó là siêu sao nổi tiếng Uông Vũ Đông, người sắp kết hôn với chị gái của y, sắp trở thành anh rể y. Y không thể cướp đoạt với chị gái mình, nên tìm một kẻ thay thế hoàn hảo đến thế, hai bóng lưng giống hệt nhau, nhìn từ sau chẳng cách nào phân biệt được.

Chẳng trách, thời điểm đó, y chưa bao giờ dùng tư thế mặt đối mặt mà nhìn hắn.

Hắn thất vọng thương tâm đến cực điểm, nhưng có đau đến mấy cũng phải quyết tuyệt đặt xuống một đao chấm dứt đoạn tình cảm đơn phương ngu xuẩn này.

Bỏ qua Yến Minh Tu lằng nhằng dây dưa, cố ý gây gổ, hắn gia nhập một đoàn làm phim tài liệu, rời xa những phồn hoa không thuộc về bản thân mình.

Nhưng ông trời không chiều lòng người, nơi địa hình hiểm trở đó, hắn sảy chân rớt xuống vực sâu, xác vùi nơi núi thẳm.

Mà đây mới chỉ là lúc câu chuyện bắt đầu.

Hai năm sau, hắn tỉnh lại trong một thân xác khác, ký ức vẹn nguyên không hao tổn chút nào. Hắn còn nhớ rõ không quên bọn họ đã ầm ỹ ra sao, sự cố chấp và ích kỷ của Yến Minh Tu giây phút cuối cùng trước khi đứng hai đầu sinh tử.

Đối với hắn tất cả như vừa hôm qua, nỗi đau còn tươi mới như thế, thật khó mà tin hai năm đã vùn vụt trôi qua. Thân thể hắn đã thành đám xương nơi xa xôi nào đó, mà linh hồn hắn lúc này đây đang ký gửi trên một kẻ xa lạ xấu số nào chẳng hay.

Để rồi trong một thể xác mới, một thân phận mới, vận mệnh vô tình hay cố ý vẫn để hắn gặp lại Yến Minh Tu, để hắn lại một lần nữa bị coi thành thế thân, thế thân của chính mình.

Yến Minh Tu dường như không còn là cậu thanh niên xốc nổi năm xưa, mà nháy mắt đã trở thành Yến tổng âm u có thừa, khắc nghiệt đến không còn sinh khí. Điểm duy nhất không thay đổi, chỉ có sự ích kỷ và ngoan cố đằng sau vẻ ngoài đẹp đẽ, sự ngu ngốc đến nỗi người mình thích là ai cũng không biết, để rồi chính tay y tổn thương người đó, cũng tổn thương cả bản thân mình.

Hắn chết đi rồi, chết mà chưa kịp biết trong lòng Yến Minh Tu có hắn, ngay cả bóng lưng y tương tư từ thuở thiếu thời, cũng chẳng phải anh rể mà y vẫn nhầm tưởng bấy lâu.

Yến Minh Tu ngu ngốc, không sai. Chẳng lí do nào có thể bào chữa cho những tổn thương y gây ra cho thụ, nhưng ngu là ngu, yêu là yêu, không nên vì tức cái ngu của y mà phủ nhận tình yêu hai con người vốn có.

Ngay từ khoảnh khắc đầu gặp lại, y đã nhận ra ánh mắt người nọ sao mà thân quen. Nhưng y không biết, y không nhận ra hắn, không nhận ra linh hồn hắn trong một thân xác lạ. Y chỉ nắm lấy sự thân quen đó như cọng cỏ cứu mạng nhất thời, y chỉ biết lại đem người ra làm thế thân.

Thế thân, thế thân. Lại là thế thân.

Lần thứ nhất Chu Tường làm thế thân cho Uông Vũ Đông. Lần thứ hai sống lại hắn làm thế thân cho chính bản thân mình.

Lúc tui đọc truyện, có rất nhiều comment mắng chửi Yến Minh Tu cặn bã, khốn nạn, không xứng đáng. Nhưng cá nhân tui thấy y không tra, y chỉ thuộc tuýp ngu đần công mà thôi. Y nóng nảy, y ngạo mạn, y chỉ biết cảm nghĩ của chính mình. Nhưng đấy là tính cách y vốn thế, có phải y chỉ lạnh lùng cay nghiệt với mỗi bạn thụ đâu?

Yến Minh Tu là lạnh nhạt với tất cả mọi người, trừ người trong lòng hắn. Cho nên khoảng bốn chục chap đầu y chỉ thật lòng nở nụ cười với Uông Vũ Đông. Mà những chương về sau, y cũng chỉ đối tốt với Chu Tường – một người duy nhất.

Nói một câu thật lòng, Yến Minh Tu không phải kiểu công tui thích, vì bản ngu lâu dốt bền với hay do dự quá. Nhưng không thích không có nghĩa là ném đá vô tư, chuyện gì hợp lý thì mình phải bênh vực chứ.

Thứ nhất, tính cách của hai bạn công và thụ được xây dựng hoàn toàn nhất quán, logic. Yến Minh Tu có phải tự nhiên từ trung khuyển hóa tra, từ tra hóa trung khuyển đâu mà ném đá. Bản chất y ngay từ đầu đã là: chỉ tốt với người của y (aka chỉ trung khuyển với người y thích). Nếu đã yêu một người mà còn tốt với người thứ ba mới là tra, ok?

Thứ hai, phản ứng của Chu Tường có gì khó hiểu đâu. Nhiều bạn thấy Chu Tường vẫn yêu Yến Minh Tu thì tức tối, ơ hay! Thời gian khách quan là 2 năm, nhưng thụ là vừa chết xong tỉnh lại, đối với hắn mà nói thì như một cái chớp mắt thôi chứ? Làm sao bắt con người ta trong một cái chớp mắt quên ngay được, buông ngay được cái người mình từng yêu sâu sắc bấy lâu nay?

Không phải tự nhiên mà bộ này được xếp vào hàng kinh điển trong thế thân văn.

Tóm lại, tui thấy Chức nghiệp thế thân triển khai logic, diễn biến nhanh, dứt khoát, không tả trăng vẽ gió vòng vèo. Nhất là đoạn bạn thụ trọng sinh xong mò về nhà tìm thẻ ngân hàng với tiền cũ của mình để rồi bị bắt quả tang thành kẻ trộm ấy, đọc mà hồi hộp gì đâu. Tiếp nữa là nhân vật phụ đáng yêu, tui thích nhất Yến Minh Tự anh cả Yến Minh Tu ấy, với Thái Uy cưa cưa, chắc chắn rồi :)))

Điểm trừ là cách bạn công xử lý chỗ cuối không hợp nhãn tui lắm, thế thôi. Nhưng đúng là cũng có lúc bản làm tui cảm động thật, hai năm bản đau khổ chờ đợi thụ tui cũng xót lắm chứ bộ.

Những lúc thèm ngược, thiếu ngược tui vẫn lôi bộ này ra đọc lại suốt, hai bạn công thụ cãi nhau đủ ngược, đủ vui ~~~

Đọc Chức nghiệp thế thân

Chủ nhà không share phiên ngoại cuối Q.Q

[Hoàn] Chức nghiệp thế thân chuyển ngữ bởi Fangsui Fan

4 COMMENTS

  1. Lại là tui nè(*v*)/
    Hồi đó cũng đọc bộ này vì nghe nói hay lắm, dù tui không thích thế thân tí nào.
    Đọc chưa hết, tới khúc thụ về nhà cũ bị công phát hiện thôi, nhưng mà cái bản tính ngu lâu dốt bền khó đào tạo của bạn công làm tui ức chế quá nên drop.
    Nhưng mà công nhận tác giả xây dựng tình tiết với nhân vật hay quá, đặc biệt là nút thắt truyện. Mỗi nhân vật có chiều sâu và có sự phát triển trong tính cách riêng chứ không có vụ thay đổi xoành xoạch nhặng xị.
    Bút lực chín chắn, mà già dặn quá đâm ra mạch truyện nó nặng nề hẳn, truyện hay, rất thật, nhưng đọc mà nặng lòng.
    —Meo—

    • Chào buổi sáng ^^ Tôi thì bị cuồng cái sự nặng lòng đấy cô ạ, nhiều lúc đọc ngọt sủng mà cứ thấy thiêu thiếu~~~ Làm sao giờ??!!

    • À cô ơi bộ lần trước cô giới thiệu tôi không tìm được bản edit Q.Q

  2. Chào bạn ^.^
    Mình đã đọc được một số review của bạn, mình thấy suy nghĩ của chúng ta có nhiều chỗ giống nhau, giống cả gu đọc ^o^
    Thật sự rất thích cách hành văn của bạn: trôi chảy, mạch lạc.
    Mình đang đói truyện, tìm hoài không hợp ý truyện nào, may lạc được vào động của bạn, trong thời gian tới không lo thiếu truyện nữa rồi ≧∇≦
    Nếu bạn có thời gian thì giới thiệu với bạn 2 bộ: yêu tôi xin hãy nói với bộ độc giả hòa chủ giăc tuyệt bức thị chân ái, cả hai đều rất hay và sâu sắc, nhất là bộ độc giả, anh công là best của lòng mình, nếu bạn không phiền thì xin chia sẻ cảm nghĩ với mình.
    Cảm ơn bạn nhiều ♥

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here