[Review] Chiết chi (Giai hạ tù)

0
3028
views

Thông tin cơ bản

Truyện gốc: Chiết chi (tên cũ: Giai hạ tù)
Tác giả: Khốn Ỷ Nguy Lâu

Thể loại: Cổ đại

cổ trang, niên hạ, tình hữu độc chung, 1×1, thanh mai trúc mã, trước ngược thụ sau ngược công, thế thân, HE
CP: Đoàn Lăng x Lục Tu Văn (ôn nhu ngu đần đại hiệp công x si tình giảo hoạt ma giáo thụ)

Chiet Chi Giai Ha Tu

Bộ này xếp thứ 8 trong Top đam mỹ hay 2014, truyện của Khốn Ỷ Nguy Lâu thì nổi tiếng si tình thụ hoặc si tình công rồi, qua được đoạn ngược thì sẽ ngọt hết xảy :))

Review Chiết chi (Giai hạ tù)

Trong những ngày đang tuột mood trầm trọng vì đọc truyện liên tùng tục, lướt khắp các review và bảng xếp hạng những mong tìm được một truyện thật hay, thế mà vẫn chẳng ưng được bộ nào.

Cuối cùng cũng gặp được Chiết chi.

Bộ truyện đã khiến ta quắn quéo cắn mu bàn tay các kiểu ngay từ lần đầu đọc, hồi hộp lên xuống vì mớ twist không đoán được diễn biến kế tiếp. Những lần đọc lại về sau, dẫu biết hết rồi vẫn cứ vừa khóc vừa cười như tâm thần phân liệt. Đang cười mệt vì độ nhây của yêu nghiệt dụ thụ xong lại đờ cả người vì truyện ngược ẻm quá T.T Cũng vì tag dụ thụ khiến ta đâm đầu lao xuống hố ah, quả là không làm ta thất vọng, ta thích Lục Tu Văn quá làm sao giờ ờ ờ~~~

20 chương, không phiên ngoại. Ấy, không phải là dài, thực sự, ta chỉ mất có một buổi chiều để đọc thôi, không đến nỗi lê lết hai ba tuần như Đế vương công lược với Ma đạo tổ sư =))

Mà hay thực sự. Bấn thật sự ~~~

Ta cảm thấy Chiết chi giống kiểu one-shot, mỗi tình tiết đều phác thảo qua loa, không tả nhiều, không kể lắm, ngay cả thoại cũng giản lược không dông dài lê thê. Và nhất là, có một chi tiết xuyên suốt toàn câu chuyện, tựa như một thứ chấp niệm, một loại khát khao cả đời không cách nào chạm đến. Giống như cành đào công hái cho thụ năm xưa, chỉ là một cành khô, nhưng thụ cứ cố chấp mang theo bên người, giấu dưới gối, tự mình mường tượng ra một trời đào hoa…

Chiết chi

Khóc một dòng sông Y.Y

Ai bảo thụ yêu thầm công trước mà. Ai yêu trước, người đó khổ. Giống như nàng tiên cá móc tim giao cho hoàng tử, nhưng hoàng tử lại nhận nhầm.

Mười năm trước, thụ trộm thánh hỏa lệnh của giáo chủ ma giáo, lén thả công trốn đi. Công xao động từ khoảnh khắc ấy, hứa sẽ trở về cứu thụ. Không, không phải là trở về cứu thụ, mà là trở về cứu em trai của thụ kia.

Đúng rồi, công cứ tưởng người cứu mình là em trai song sinh của thụ. Ta sẽ trở về cứu ngươi, Tu Ngôn.

Không phải là Tu Văn.

Phản bội giáo phái để cứu y, dẫn đến toàn bộ võ công tẫn phế, từ địa vị Thiếu giáo chủ vô hạn phong quang thành kẻ tội đồ tàn phế, toàn thân mang độc. Đến hôm nay, thụ vẫn còn lay lắt một chút hơi tàn, chỉ để chờ đợi một người quay lại.

Bộ này thụ thực sự rất cường, rất rất cường. Một người phải có ý chí kiên định đến mức nào mới có thể không võ công, không nội lực trụ lại trong ma giáo vốn tàn nhẫn hiểm ác, lấy cá lớn nuốt cá bé làm đạo lý sinh tồn? Phải kiên cường đến mức nào mới trù tính trước cả những chuyện sau khi mình chết đi, tinh diệu đến thế, cao tay đến thế!

Cho dù ta chết, cũng không thể để ai làm hại ngươi.

Đứng trước tâm ngoan thủ lạt thụ như vậy, công thực sự quá ngốc, quá đần!

Người mình thích là ai cũng không biết…

Những lời nói dối để gạt cho ngươi yên lòng đó thôi, cũng chẳng phát giác ra…

Lục Tu Văn

Ta thực sự ám ảnh lúc công mở lòng bàn tay thụ ra, thấy một mảnh sứ đã thấm đầy máu tươi. Đó là khi thụ bị độc tính phát tác, mắt đã mờ đi, vẫn gắng gượng đâm mảnh sứ ấy vào tay để giữ lại một tia lý trí, vờ như mình rất ổn.

Thẳng đến tận khi thụ chết, công vẫn không biết nguyên do thực sự vì sao ngày xưa thụ lại đối xử tệ bạc với mình.

Hoàn toàn, là để bảo vệ y đó thôi!

Nên ta mắng công là đồ quỷ súc ngu ngốc, có oan không? Ta đến chết mất thôi ~~~ Vì sao lũ danh môn chính phái đều là những kẻ có mắt không tròng như vậy, luôn tự cho mình là đúng, luôn đặt mắt cao hơn đầu, luôn luôn mất đi rồi mới biết quý trọng, tại sao???~~~ tại sao lại ngược thụ, ngược đến nỗi một con team sủng công như ta lệ nóng doanh tròng ~~~

May mà sau khi thụ chết, công đã trở về mức IQ bình thường, ha ha, tức là vẫn không giỏi tính kế bằng thụ. Cơ mà, chí ít không hiểu lầm thụ nữa đã là tốt lắm rồi ._.

Bà tác giả mà để cho thụ chết thật thì ta đốt nhà bả quá!!!

Đời thụ đã khổ lắm rồi.

Mười năm chờ đợi đã đủ để tim ta tan nát rồi, ta không cần thấu cảm thêm bất kì bi kịch nào kiểu vậy nữa đâu!

Giai Hạ Tù

Trong lòng ta vẫn còn một gút mắc. Mười năm công nhận sai người, chỉ toàn tâm toàn ý hướng về em trai thụ. Mười năm đó lấy gì bù đắp đây?

Thụ không nói ra không có nghĩa là không đau. Khi bị ma giáo tẩy não, thụ thứ gì cũng vẫn nhớ rõ ràng, chỉ duy nhất quên đi hai người: công, và em trai mình. Vết thương lòng ấy đã ngấm ngầm mưng mủ ở trong lòng bao nhiêu năm, vì sao, không thể bù đắp cho thụ một chút? Vốn dĩ đơn phương đã đau lắm rồi, thế thân đã tủi lắm rồi, vì sao không có chút gì thể hiện tình cảm của công nhiều hơn đi?

Bao nhiêu ôn nhu Đoàn Lăng dành cho ý, đều là lúc y đã chết.

Ta muốn ngược công, ta muốn công thể hiện tình cảm của mình với thụ, chứ không phải cái kiểu một người tình nguyện một người đón nhận. Như thế bất công với thụ biết bao.

Vì sao lúc nào cũng là thụ hi sinh, thụ nhẫn nhịn???~~~

Ta thuộc công khống đảng, không có nghĩa là lòng vị tha của ta là dương vô hạn đối với ngu đần công đâu nhé!

Nói vậy thôi, chỉ tiếc chẳng có nhiều thêm phiên ngoại để Đoàn Lăng sủng Lục Tu Văn, bồi Lục Tu Văn trên đỉnh Lạc Hà sau đó… Còn tổng thể, truyện khéo twist, kịch tính hay, toàn ngắt chương đang lúc gay cấn, tình cảm diễn biến hợp lý.

Thực ra cũng thích Đoàn đại hiệp lắm, hắn chỉ ngốc ở chỗ yêu ai cũng không biết, chứ hắn không-hề-tra, toàn sủng ngầm thoiiii. Cưng nhất những lúc sư huynh chỉ tay sai khiến, sư đệ nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn cam tâm đi làm hết, mà lúc đó hắn còn chưa nhận ra hắn thích người kia :3 đấy ngu ngốc nhưng sủng ngầm cũng dễ thương lắm =)))

Đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần rồi, vẫn thích như xưa ~~~

Đọc Chiết chi (Giai hạ tù)

[Hoàn] Chiết chi (Giai hạ tù) chuyển ngữ bởi Rất nhiều tiền

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here